Ở khía cạnh khác , điều quan trọng khác chính là ta sống được bao lâu. Hơn 90% trong số họ giờ đây đang rất thành công trong lĩnh vực của mình. Vì vậy, điều bắt buộc phải biết là nên mong đợi điều gì và cần phải chuẩn bị gì khi thất bại.
“Nếu không thử, bạn sẽ không thể biết đươch những điều mình không thể làm”. Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề. 1/ Charles Schwab, chủ tịch công ty thép độc quyền lớn nhất thế giới, bị phá sản trước khi chết.
Toàn thân bà đau đớn cực độ. Họ xuống một tỉnh ở nam Thái Lan, nơi được gộ là Hatyai để bán thịt heo và xuất khẩu mì ăn liền sang Penang, Malaysia. Thậm chí chúng tôi còn lên kế hoạch để biến công ty thành một công ty trách nhiệm hữu hạn có tiếng tăm! Chúng tôi có một giấc mơ và chúng tôi gọi đó là “giấc mơ của người Mã Lai”, Công việc kinh doanh của chúng tôi ngày một phát triển.
Khi tập hợp lại với nhau, họ là những người giàu hơn bất kì ai trên thế giới. Thỉnh thoảng có vài người rất thô lỗ và họ xua chó đuổi ông, trong khi một số sẵn sàng mời ông một ly nước. Cuộc sống hạnh phúc của bà chấm dứt lúc bà 11 tuổi và cả cha mẹ bà đều bị giết ngay trước mắt trong cuộc xung đột chủng tộc vào ngày 13 tháng 5 năm 1969 ở Kuala Lumpur.
Điểm nổi bật nhất của bà chính là tấm lòng vàng. Khi kết thúc buổi hội thảo, tôi đã trở thành một người khác. Hãy thử suy ngẫm điều này, “tuổi tác” thật sự là một sản phẩm của con người.
Chừng nào ta còn sống , ta còn nếm trải nỗi sầu khổ, buồn phiền và đau đớn. Lúc này, tôi cũng vừa sáng lập xong một công ty nữa chuyên huấn luyện các doanh nhân do ông K. Một vài năm sau, ông thành lập các trung tâm buôn bán mang tên Shoemart ở Cubao, Harrison và Hoilo.
Là con cả trong gia đình, ông quyết định đi làm thuê cho một người bạn của cha đang kinh doanh gạo ở Vientaine, Lào, để phụ giúp gia đình. Thật vậy, nếu chúng ta phân tích đều này một cách kỹ lưỡng, các rắc rối mang lại cho chúng ta cơ hội giải quyết chúng. Người at không thể né tránh sự thật là mình có thể đưa ra những quyết định sai lầm.
Ông cũng bán một quyển sách rất chạy tựa đề là “ Con trai người hành khất”, đồng thời là một nhà hùng biện nổi tiếng và rất được ưu thích. Sau đó, tôi nghe tin có một trường trung học mới được thành lập ở Kuala Lumpur tên là Trường trung học Tunku Abdul Rahman, được đặt tên theo vị thủ tướng đầu tiên của Malaysia. Điều này giống như một người đi đến ngã ba đường và nói :"tôi nên đi đường nào đây,đường này hay đường kia?"Cứ đi đi!Hãy chọn một con đường và đi.
Xin hãy suy ngẫm về những điều tôi sẽ đề cập ngay tại dưới đây. Cuộc đời chúng ta ví như chiếc máy bay sẽ đi lạc hướng liên miên . Vào năm 1967, tôi đang học năm thứ năm ở trường trung học Batu Pahat, Jonor, Malaysia; đây là năm mà tôi cho là “trọng đại” vì năm đó, tôi là nam sinh lớp 5 đầu tiên bị thầy giáo tát trước mặt cả lớp! Khi ấy tôi 17 tuổi.
Sau đó, tôi cũng được gửi sang Indonesia để quan sát vì hoạt động của công ty đang gặp phải một loạt vấn đề khác nhau. “Nếu không thử, bạn sẽ không thể biết đươch những điều mình không thể làm”. Hãy lắng nghe những gì người khôn ngoan đã nói :"Nếu tôi không gặp sai lầm,chắc hẳn tôi đã không thể hiểu biết và trưởng thành ".