Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau.
Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế. (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình.
Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn.
Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. vì không phải không có lúc chỉ là trò chơi đồ hàng ngô nghê của những đứa trẻ bố mẹ hành nghề luật
Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Chứ không phải hắn leo lên giời.
Và thế là xảy ra những thảm trạng. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi.
Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc.
Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều. Nói hay hoặc đúng không mà thôi. Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy.
Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà.
Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Rút kinh nghiệm nhé con. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này.