Một hôm, một đứa bạn gái lớn giựt nón tôi đang đội, đổ đầy nước vào, thành thử chiếc nón hư. Tôi luyện nó, săn sóc nó, bồi dưỡng nó chứ không làm nó phí sức hoặc bỏ phí nó, như vậy nó sẽ là một cái máy hoàn toàn để tôi sai khiến. Tôi lo lắng không biết khi mới nghinh hôn xong, sẽ nói với vợ tôi câu gì.
nhưng bây giờ tôi thấy sung sướng ngoài ước vọng của tôi. Ông nhận thấy trung bình mỗi người thợ có thể đổ vào xe gông 12 tấn rưỡi gang đúc thành thỏi trong một ngày, nhưng trưa đến họ đã mệt nhoài. Hốt nhiên, tôi nghe tiếng âm nhạc.
Tôi sẽ học một cái gì có ích. Đoán chắc là tôi sắp điên. Lee, Stonewall Jackson và cả chục quân nhân có danh tiếng khác cũng vậy, cũng vậy hết.
Máu bạn sẽ lưu thông, óc bạn sẽ hoạt động và chẳng lâu đâu, sự dồi dào của nhựa sống chạy khắp cơ thể bạn, sẽ đuổi ưu phiền ra khỏi đầu óc bạn ngay. Số bác sĩ chết vì đau tim nhiều gấp 20 lần nông phu chết về bệnh đó, vì các bác sĩ sống một đời rộn rịp quá. Ông kể với tôi như vầy: "Mười tám năm trước, tôi ưu phiền, tới mất ngủ.
Bài học ấy khó thiệt. Bà quyết sẽ tìm cái vui trong tình cảm của bà: bà quyết ngắm sao. Hơn nữa, lại có thì giờ để nghỉ ngơi và đi dạo phố.
Smith làm Thống đốc Nữu Ước, tôi thấy khi ông đứng trước sự công kích của đối phương trên trường chính trị đã đối phó bằng cách lặp đi lặp lại mỗi một câu này: "Chúng ta hãy coi chừng những con số. Tôi nghiên cứu sinh vật học, khoa học triết học và các tôn giáo. Ông bèn tìm trong thư viện lớn nhất ở Nữu Ước hết thảy những cuốn sách bàn về vấn đề ấy và ông chỉ thấy vỏn vẹn có 25 cuốn, còn sách nghiên cứu về.
Điều mà ông sợ nhất đã xảy ra! Đã mấy tháng nay, nhờ hai đứa con mồ côi ấy, tôi quên hẳn cảnh ngộ tôi đi và được vui vẻ quá. Bất cứ thầy thuốc nào cũng biết rằng muốn chữa bệnh nhân bị bệnh thần kinh, trước hết phải bắt họ hoàn toàn nghỉ ngơi.
Chưa bao giờ tôi hoàn toàn thất bại như vậy. Phương pháp ấy, chính danh ca Galli-Curci áp dụng hàng ngày. Sống trong "cái phòng kín mít của ngày hôm nay" có lợi cho đời sống không?
Ngủ được còn gì hơn nữa? Tôi thường khóc vô cớ. Vì vậy, khi bọn trẻ trở về nhà, bà liều quỳ xuống vệ hè, dí mắt xuống đất để dò những nét phấn.
Có thể vì ông trả lương họ quá ít và bắt họ làm nhiều quá. Tôi có tỏ ý nghĩ đó với ông Levis E. Báo chí cũng hùa vào công kích nữa.