Và bây giờ anh ta là người bán hàng quan trọng nhất trong công ty Bạch Xa ở Nữu ước. Chỉ gắng sức tìm kiếm những sự kiện đã xảy ra thôi". Chơi như vậy mà còn thú gì nữa!.
Chalif, một người hoạt động nhiều cho các hội hướng đạo sinh. Và cứ mỗi ngày mỗi tiến như vậy. Ai cũng biết điều đó, vậy mà chúng ta lễ phép với người dưng hơn là với người thân trong nhà.
Xin bạn nhớ rằng người viết bức thư đó làm trọng mãi (mua bán chứng khoán) ở thị trường chứng khoán Nữu Ước một nghề khó tới nỗi 100 người thì có 99 người thất bại. Chắc bạn đã được nghe người ta nói tới nó: tên nó là Caruso. Nhưng người bị mất việc dù sao cũng thất vọng lắm.
Nhờ nhu cầu đó mà một thầy ký quèn, trong một tiệm tạp hóa, học lực dở dang, mua những sách luật rách nát, về mải miết học để rồi trở nên một vĩ nhân: Lincoln. Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất. Ông học ít lắm, nhưng là một trong những nhà tài chánh lớn nhất ở châu Mỹ; ông thú rằng chỉ nhờ phương pháp của ông mà ông thành công.
Không càu nhàu, không oán hờn gì hết, vì tôi không bắt chúng vâng lời tôi, tôi xin chúng hợp tác với tôi, chúng hành động là tự ý chúng. Khuyến khích họ nhiều vào; nói rằng công việc dễ làm lắm. Mới rồi, làm xong một công việc gấp, tôi gởi ông ấy coi.
Một hôm, trong khi chị đặt bàn, tôi đột ngột bảo chị: ''Chị Marie, chị có rất nhiều chỗ đáng quý, chị có biết không?''. Mà ta lại quên điều đó, có khi không biết tới nữa. Giả thử tôi có nói, thì câu chuyện đã quay ra một vấn đề khác rồi; vì về khoa thảo mộc học, tôi hoàn toàn không biết chút chi hết.
Sao? Cả một tòa nhà vì vậy mà phải trễ sao? Phải bồi thường lớn và sai hẹn, sẽ lỗ vốn lớn, bao nhiêu sự khó khăn! Mà chỉ vì mỗi một người! Phương pháp của Thurston khác hẳn. Gặp nhằm lúc mới mua lại được một chiếc mà có lẽ ông khách keo kia sẽ vừa ý, bèn dùng điện thoại mời ông lại cửa hàng để xin chỉ bảo giùm một việc.
Bạn cứ yên lòng: Ông không hỏi mượn tiền người đó đâu. "Tôi", "Tôi", "Tôi". Mặt trời mới nói cho gió hiểu rằng: "Dịu dàng và thân yêu bao giờ cũng mạnh hơn vũ lực và giận dữ".
Vụ này do lỗi chúng tôi, một nhân viên của chúng tôi đã quấy rầy ông và làm ông giận. Rồi sao? Cái đó có liên can gì tới tôi đâu? Ông không thông minh chút nào hết. "Dạ, lần này tôi bị bắt tại trận.
Sứ giả bình tĩnh nghe ông tướng quạu đó, để mặc ông tuôn ra những lời cay đắng ra cho hả lòng, và chỉ gật đầu tán thành và "mô phật". Nhưng nếu bạn nói: "Chúng ta hãy ngồi xuống đây và ôn tồn nói chuyện với nhau. Ông làm trái hẳn lại: Ông xin kẻ thù ông giúp ông một việc.