Chơi là giữ kín mọi điều mình biết. Mở tủ ra, thay quần áo. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu.
Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Khi bạn rời bàn, bỏ bút. Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái.
Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Cũng thành thói quen rồi. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.
Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.
Tất cả mãi mãi là tất cả. Chúng ta có hai cái rỗng. Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài.
Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Giám sát tôi, điều đó có nghĩa lí gì. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại.
Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh.
Ta chẳng cảm thấy quái gì cả. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy.
Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Một khuôn mặt ai ai cũng có.
Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa. Lại nói chuyện đi đá bóng. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc.