Không có gì so sánh với nó được. Nhưng nếu không thể thu xếp sao cho số vốn 24 giờ một ngày đủ chi phí về thời giờ thì đời ta nhất định phải lúng túng. Đó là tôi mới kể tên những cuốn nên đọc trong bước đầu để tìm hiểu nghệ thuật thôi.
Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn. Bạn nên quên rằng nó là thơ hay, chỉ đọc vì truyện và những tư tưởng xã hội của nó thôi. Muốn xiết chặt ngay vấn đề tiêu dùng thì giờ, tôi lựa trường hợp một cá nhân nào đó để xét.
Thế nhưng hàng ngày, vì nhiều lý do, có người đã để thời giờ trôi qua một cách dễ dãi, đã vô tình phung phí vốn liếng quí báu được tạo hoá ban cho ấy, tức chuỗi thời gian đã được định sẵn cho mỗi người, là 24 giờ trong một ngày. Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác. Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy.
Không yêu văn chương không phải là một tội, cũng không phải là dấu hiệu của sự ngu dốt. Đọc hết chương trước, chắc bạn thấy vui vẻ hy vọng và tự nhủ: "Anh chàng này sẽ chỉ cho mình một cách dễ dàng và không mệt nhọc để làm những việc mình muốn làm từ lâu nay mà không được". Báo sản xuất rất mau là để cho mình đọc mau.
Muốn sống đầy đủ, điều kiện thứ nhất là phải kiểm soát được trí óc. Không ăn cắp nó được. Bạn xanh xao và mệt nhọc.
Bạn nào ghét nghệ thuật và văn chương đấy? Tôi đã hứa với bạn xét riêng trường hợp của bạn thì tôi đã xét rồi đấy nhé! Bây giờ đến trường hợp - cũng may là rất thông thường - của những người thực sự "thích đọc sách". Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác. Khi thử làm rồi mới thấy sự gắng sức đó không phải ít đâu vì cần hy sinh một chút.
Sau khi đã suốt ngày gắng sức lo cơm, áo, tự nhiên óc ta muốn suy nghĩ. Có thời giờ thì bạn có thể kiếm ra được tiền bạc - thường là như vậy. Y là một thành điên huênh hoang phát ghét, tìm được cái gì là xúc động đến nỗi bất mãn vì thấy sao cả thế giới không xúc động như mình.
Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó. Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn. Từ sở về nhà bạn có cảm tưởng mệt nhọc đó (ý muốn nói ở sở ra, bạn không thấy mệt nhọc gì cả và bạn mệt không phải vì việc làm mà vì tưởng tượng).
Đọc sách một cách nghiêm túc thì không đọc tiểu thuyết, nên bạn nào quyết định tu thân và luyện trí mà lại bỏ ra cặm cụi một giờ rưỡi trong ba buổi tối mỗi tuần để đọc trọn những tiểu thuyết của Charles Dickens (Tiểu thuyết gia Anh thế kỷ 19) thì nên thay đổi chương trình đi. Các triết gia đã giảng-nghĩa không gian mà không giảng nghĩa thời gian. Không có phương pháp thần diệu nào để bắt tay vào việc cả.
Đầy cả mặt đất, từng đóng ra đấy. Trái lại, chắc chắn là giá trị 8 giờ ở sở còn tăng lên là khác. Trong các loại văn, có lẽ nó bắt ta gắng sức nhiều hơn hết.