Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển.
Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.
Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ. Nhưng anh vẫn muốn trả thù em.
Điểm Anh thấp hơn thực lực. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.
Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.
Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối. Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu.
Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này. Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng.
Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn.
Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng.
Cảm giác như không thể lành lại được. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ.