Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Chính trị là một cuộc chiến. Tôi cũng tưởng mình đùa.
Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống.
Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả. Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn.
Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay. Và thế là đời sống lãng phí.
Bạn muốn về nhà viết quá. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ.
Ông anh chuyển sang bể nóng. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Nó cùng tham gia giải với bạn.
Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang.
Những hình ảnh đã nguội. Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời.
Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Định dừng viết thì lại có chuyện. Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất.
Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo.