Câu trả lời của tôi là: Xin nhường việc đó lại cho các nhà khoa học. Còn các cầu thủ sẽ xem lời nói nay của bạn thật sự là một châm chích: Hồi xưa ba tôi dắt tôi đi xem anh đá hoài (còn bây giờ thì không thèm xem nữa ư?!). Hoàn toàn khác nhau! Đó là phản ứng tự nhiên của con người.
Tôi đã kể chuyện và hỏi câu hỏi trên với rất nhiều người, từ những nguyên thủ quốc gia đến những anh lính mới nhập ngũ. Tuy không điều khiển được nó nhưng chúng tôi đã bình tĩnh chiến đấu với nó. Thầy làm thế tức là tiêu chúng em rồi.
Nếu đã đến nơi rồi thì bạn phải vui vẻ và thoải mái. Nhưng chúng không hấp dẫn bằng những câu chuyện của cha. Mấy ai biết rằng đã có những lúc tôi chẳng biết nói cái gì…
Tôi luôn chú ý đến cách làm sao để tất cả các bạn hữu đều tham gia vào bàn tròn. Nhưng tôi lại nhìn vấn đề theo một khía cạnh khác. Sau lần thất bại ở đài phát thanh Miami, tôi đã tự nghiệm ra nguyên tắc này.
Những câu hỏi giả định kiểu này thì chẳng bao giờ giới hạn đề tài lẫn số lượng. Nhưng tất cả những gì cô ấy muốn nói chỉ là quan điểm về tôn giáo. Stevenson có một giọng nói nghe cứng cỏi và một đôi mắt linh lợi.
Nếu như bạn cố gắng phát triển khả năng ăn nói của mình thì bạn sẽ là một người thành công. Nhưng trong lúc niềm hy vọng của tôi ngày càng mong manh thì thật ngạc nhiên, Apple Tree bỗng tăng tốc. Và có những lúc chỉ cần im lặng người ta cũng hiểu ý của bạn rồi.
Và thế là Jack chạy như bay đến từng góc phố, gõ cửa hết nhà này đến nhà khác để chào mời. Những vết nhăn trên trán động đậy, đây là thói quen của ông khi có cảm xúc mạnh. Tôi ngồi ở bàn đầu tiên, mặc bộ áo dạ hội lần đầu tiên trong đời, nhìn những sĩ quan cảnh sát trong bộ quân phục với những chiếc huy chương sáng chói.
Thật ra nói trước công chúng rất thú vị, vì ta hoàn toàn được làm chủ câu chuyện. Đặc biệt là khi người trò chuyện với bạn không có chuyên môn như bạn, lúc này tốt nhất hãy dùng ngôn ngữ không chuyên biệt, rõ ràng và dễ hiểu. Chỉ cần một giọng nói dứt khoát, rõ ràng là đủ.
Cứ như một giấc mơ! Tôi có một công việc mới, một chương trình mới và, ô là la, cả một cái tên mới. Marshalll đá sập cách cửa cái rầm, hộc tốc lao vào phòng thu với đôi chân trần, và quát lên với tôi vỏn vẹn chỉ có năm từ. Rồi Danny hỏi: Thưa chị, con trai của chị thích nhất bài hát nào? Người mẹ trả lời: Ca khúc Dena.
Lần nọ trên radio, tôi hỏi một khách mời rằng: Ông có mấy con rồi?. Để tránh việc này, ta chỉ nên nói về những điều mà ta biết rõ. Sam kể cho khán giả nghe về một thời niên thiếu cơ cực, về người cha nghiêm khắc luôn muốn anh trở thành một thầy giáo.