Qhim Set

Phang cô bạn gái lồn múp đang nấu cơm cực hay

  • #1
  • #2
  • #3
  • Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán.

    Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại. Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút. Mà còn thua trắng về tài năng.

    Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc.

    Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Tôi không đòi hỏi gì cho mình, không than vãn về nỗi khổ đau của mình; nhưng khi tôi vẫn chẳng gột rửa được cái cội nguồn chia sẻ và đùm bọc của con người, dù có là một thằng đàn ông bất khuất, tôi vẫn là một kẻ hèn… Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.

    Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta.

    Một người đàn bà không đẹp mà đẹp. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người…

    Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó.

    Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Tay tiếp tục thả giấy vào.

    Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào.

    Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap