Nếu hôm sau không bán được đủ số thì vé đọng lại đó sẽ cộng vào chương trình hôm sau nữa. Vì mải giúp những người khác khổ sở hơn mình nhiều, nên tôi quên hẳn tôi đi. Sự ấy đúng trong vài trường hợp, nhưng lại rất thiếu thốn.
Charles Schwab nói với tôi có lần ông đã cứu một người giữ tiền ở ngân hàng. Anh ta làm trong một xưởng đóng thùng, công việc vất vả và ít khi kiếm được trên 40 Mỹ kim mỗi tuần. Tại sao vậy? Tại bà vợ hoặc cậu con nghe lời đường mật của một tên vô lại để nó giựt hết tiền đem tiêu thoả thích.
Hồi tôi 13 tuổi, ba tôi đi theo một xe hơi [37] tới Saint Joe ở Missouri. "Xin Chúa dắt con bước. Một trái bom rớt gần nhà tôi làm tôi bắn ra khỏi giường.
Mỗi ngày ta phải lại đây bán bánh "nhà làm" mới được". Và qủa thiệt chúng thấy liền. 000 thùng lúa, khiến giá lúa phải tăng lên.
ít lâu sau, một đạo luật ra, bắt buộc các nhà bán sữa phải khai số vi trùng trong sữa trước khi bán. Một người bạn thân đánh dây thép gọi ba tôi về ngay; và trong khi vội vàng, ba tôi chẳng may bị xe hơi cán ở Salines. Mới đầu tôi cho người ở gái thôi và tự làm hết việc trong nhà cho khỏi ngồi không.
Hai cái tang kế nhau, đau đớn thay! Ông mất ngủ, mất ăn, cũng không nghỉ ngơi được nữa. ảnh hưởng của ngoại giới rất nhỏ. Mười lăm giờ đó, chao ôi! Lâu bằng 15 triệu năm.
Tình thế bề ngoài của tôi cũng như trong những tuần thất bại trước, nhưng trong thâm tâm tôi có một sự thay đổi quan hệ. Vậy phải nghỉ ngơi, dưỡng sức để làm những bổn phận quan trọng hơn". Ngoài ra, ông lại bắt đầu chú trọng tới âm nhạc cổ điển và ông thấy lòng rung động nghe những hoà tấu khúc mà trước kia ông không ưa.
Little; và bây giờ, chung quanh vắng vẻ, chúng ta thử soi gương xem chúng ta có thuộc vào hạng người cao thượng đó không nào? Tôi vừa móc điện thoại lại, thì lại có người khác kêu. Tôi đã đi bộ hàng ngàn cây số để tiết kiệm mỗi lần một vài xu tiền xe, giầy thì lủng đế mà quần thì vá đũng.
Ta phân phát hạnh phúc tức là nhận được hạnh phúc vậy. Nay cháu được bốn tuổi, hồng hòa, khỏe mạnh". Có thể rằng tôi không theo đúng chương trình ấy nhưng tôi cũng phải lập nó.
Khi thang ngừng ở một từng nọ, ông xin tôi tránh lối cho ông đẩy ghế ra: "Xin lỗi ông, tôi làm phiền ông quá". Rồi y trở lại phản ông, tố cáo ông, nói xấu ông, người đã cứu y khỏi khám. Vì vậy mà ta mím môi, bặm miệng, rụt cổ, nhô vai, bắt những bắp thịt phải gắng sức, để tập trung tư tưởng.