Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Và thế là xảy ra những thảm trạng.
Thế thì anh không dám. Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi. Để đỡ tình cờ lặp lại.
Sự im lặng cũng rưa rứa. Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó. Ta đâu ham hố thắng thua.
Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ.
Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Ăn xong lên giường nằm. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.
Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá Độ này, bố hay nhường.
Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng.
Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.
Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem… Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn.
Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.