Sự thật là không có con đường nào dễ dàng cả. Sự thật là không có con đường nào dễ dàng cả. Tôi nhắc nhở rằng cần phải hy sinh và có một quyết tâm vĩ đại mới được.
- Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư? Điều lầm lẫn quan trọng của viên chức ấy thuộc về thái độ của ông ta làm cho hai phần ba năng lực và hứng thú của ông giảm đi. Tập trung tư tưởng chỉ là bước đầu thôi (phải bỏ ra ít nhất nửa giờ vào việc đó).
Bạn săn sóc thân thể, trong và ngoài; bạn dùng cả một đội quân, từ anh bán sữa đến chú đồ tể để bao tử bạn khoan khoái. Không yêu văn chương không phải là một tội, cũng không phải là dấu hiệu của sự ngu dốt. Hễ chưa gắng lắm cái gì để thoả mãn ý muốn đó thì lòng ta chưa yên.
Nó lớn tiếng khoa trương để bạn tin dùng nó; mới đầu, bạn không làm thoả mãn nó được, nó đòi hỏi nhiều hơn, nhiều hơn nữa; nó nóng nảy muốn dời núi lấp sông. Tập trung tư tưởng chỉ là bước đầu thôi (phải bỏ ra ít nhất nửa giờ vào việc đó). Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi.
y không đáng được tiếp tế thời gian, phải khoá công tơ lại cắt thời gian của y đi". Làm được một công việc mệt nhọc, lòng tự tin của bạn sẽ tăng lên. Bạn không nhất định phải chuyên tâm vào nghệ thuật hoặc văn chương mới sống được một cách đầy đủ.
Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao. Một nguy hiểm nữa, là mỗi ngày mỗi làm vội lên, chưa hết công việc này đã bị công việc khác ám ảnh. Tôi tin rằng dùng bảy giờ rưỡi đó một cách đầy đủ, thì đời sống trong tuần sẽ sinh động lên, hăng hái lên, và bạn sẽ ham thích cả những công việc chán nản, tầm thường nhất.
Không có gì giản tiện hơn. Lẽ dĩ nhiên, nếu sau khi đọc Hazlitt và đã thí nghiệm như vậy, bạn vẫn tin chắc rằng trong tâm hồn bạn còn có cái gì cừu địch với thơ thì bạn đành phải học lịch sử hoặc triết học vậy. Về điểm đó, tôi không cho rằng một thất bại vẻ vang lại hơn một thành công nho nhỏ.
Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy. Cho nên riêng tôi, tôi yêu sự gắng sức lắm. Không yêu văn chương không phải là một tội, cũng không phải là dấu hiệu của sự ngu dốt.
Vậy bạn phải tiến chầm chậm. Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi. Chúng ta có và luôn luôn đã có tất cả số thì giờ trời cho.
Nếu bạn coi thơ là một thể loại khó hiểu thì bạn hãy đọc cuốn tùy bút danh tiếng của Hazlitt về bản chất chung của các loại thơ. Sự thật là không có con đường nào dễ dàng cả. Và tôi đố bạn kể cho tôi nghe còn tám giờ nữa bạn bạn làm được những việc gì.