Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn. Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe.
Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản.
Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới.
Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.
Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm. Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc.
Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.
Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì. Hoặc về sau mới lí giải được.
Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp. Nhưng em thèm được khỏe lại. Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian.
Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao.
Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Bạn phân vân không biết chọn cái nào.