Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động. Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau. Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí.
Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm.
Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng. Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm.
Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi.
Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. Nhà bạn có nhiều người làm trong ngành, có người nói đùa đùa thật thật: Thắng thì ai chả thích nhưng chỉ mong Việt Nam bị loại ngay từ vòng đầu.
Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.
Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi.
Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Con mèo quanh quẩn bên nách. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.
Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy. Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò.
Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi. Đây là một thử thách nữa. Chứ không thở dài như những người thân…