Qhim Set

Em gái giúp anh trai thỏa mãn cơn nứng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa. Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không? Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ.

    Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau. Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn.

    Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau.

    Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Có bon chen bẩn, ác. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.

    Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ. Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau.

    Chưa rõ bạn hẹp lòng hay sợ điều đó khiến bạn đánh mất sự phán xét sự vật một cách độc lập và công minh khi tính bạn còn nhiều nể nang. Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.

    Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác. Nhà bạn có nhiều người làm trong ngành, có người nói đùa đùa thật thật: Thắng thì ai chả thích nhưng chỉ mong Việt Nam bị loại ngay từ vòng đầu. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.

    Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát.

    Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.

    Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Tôi thì cất lại trong đầu. Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap