Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.
Ngoài nước thì: Tôi không có chức năng với nội bộ của các anh. Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo.
Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm. Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ. Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố.
Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào.
Tiếc là tôi không phải quí khách. Ốm ra đấy mà làm gì. Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng.
Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt.
Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện.
Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này. Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi.
Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình.
Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Nhưng thế tại sao ta không sướng? Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.