Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết. Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học.
Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra. Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát. Bởi cô ta làm giáo viên.
Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội.
Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn. Không hút là không hút. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn.
Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè. Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai.
Ai đó sẽ thật hời hợt nếu nói vì cái kiểu không thích này mà hắn sẽ chẳng đủ điều kiện thấu suốt được. Họ kinh doanh khách sạn. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.
Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa.
Có người cười toe toét. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Ngại nói là ta mất xe.
Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống.
Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên.