Nếu không có một lực đẩy cực lớn. Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ.
Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng. Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo:
Còn anh thì vẫn phải sống. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt.
Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm. Có ai mất xe lại thế không.
Tôi không hề phản đối. Giữa quãng ấy, nó còn vận động. Để chờ một sự thật tươi đẹp.
Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Vứt béng cái chuyện này đi.
Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Em vẫn biết là anh bất mãn. Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất.
Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây.
Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Để người ta phải nể. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì.
- Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội. Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt.