Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật.
Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn. Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ.
Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.
Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không.
Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.
Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn.
Không được đâu cậu ơi. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái.
Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức
Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất.
Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh.