Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác. Mà còn thua trắng về tài năng. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ.
Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi.
Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Thất vọng, tụt giá rồi. chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy
Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.
Mân mê hoài cuốn anbum. Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên.
Nhưng như thế là em còn muốn. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình.
Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn.
Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Bố bảo: Đáng xem thật. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó.
Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Mọi người cho rằng bạn sinh hoạt trái qui luật, giờ giấc lộn xộn nên luôn cố ý xoay ngược thời gian của bạn cho phù hợp với họ.
Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Đến lượt máy treo ngược người.