Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy. Mình rất sợ phí thơ.
Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không. Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói.
Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay. Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Sợ không trả được? Không phải.
Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo.
Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi. Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.
Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua.
Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày.
Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Một giọt rơi xuống sách. Chúng ta có hai cái rỗng.
Lại tắm qua rồi vào phòng xông hơi ướt. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Tôi không có bản lĩnh. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó).