Ba tôi đã có lý khi người bảo tôi đau ốm không phải vì những hoàn cảnh ấy. Và ngày thứ ba sau, nếu tôi đã thu nhập được đủ các sự kiện thì giải pháp tự nó tới, khỏi phải kiếm". Thế mà rất nhiều người thường khổ sở vì lẽ ấy.
Bây giờ tôi làm việc tại một bàn giấy. Đây là câu chuyện: Đại tướng bao vây đồn Richsmond đã 9 tháng. Carrier bớt được số tiền 20.
Bạn đã nghe những người thuyết giáo nhắc hoài câu ấy. Nói cho rộng thì người chỉ huy các xí nghiệp quyền hành lớn, nhưng có hơn gì anh đào đất không? Có lẽ còn kém nữa, vì anh đào đất thường được ngủ say hơn họ, ăn ngon miệng hơn họ. 141 Mỹ kim, mà con số ấy chính là lợi tức của ông vậy.
Lúc sinh thời ông có biệt tài phô diễn những ý cũ mèm và đập nó vào trí não người ta. Hiện nay nhiều người đóng trò khác lại rán bắt chước chị. Hơn nữa, Người đã chỉ cho các bà cách làm tăng vẻ đẹp.
Tôi giận tới nỗi nhất định không khi nào trở về nhà nữa. Sau những thành công rực rỡ đó tới những thành công khác trong một châu du khắp hoàn cầu. Đất như sụt dưới chân tôi.
Chung quanh ta toàn là những bí mật. Ông thường lo sợ không sống được tới sáng hôm sau. Tại sao vậy? Tại vì không ai giống ai hết.
Chính nó đã gây ra nhiều sự đau khổ hơn bất cứ trận chiến tranh hay bệnh thiên thời nào trong lịch sử trái đất này. Hồi đó tôi sống một thời kỳ khó khăn. Như vậy chắc chắn Đại tướng đau chỉ vì lo nghĩ, cảm xúc mạnh quá, thần kinh kích thích quá nên khi hết lo, lại vững bụng, vì công việc đã hoàn thành ông bình phục lại ngay.
Chót hết tôi đau đớn đến nỗi không muốn kéo dài đời thêm nữa. Như vậy, đáng lẽ thù oán, ta hãy thương hại và cám ơn Chúa đã sinh chúng ta không giống kẻ thù ta. Nếu lại thăm 5 vị kiến trúc sư mà vị nào cũng bận quá không tiếp bạn được (rất ít khi như vậy) thì lại thăm 5 vị khác.
Nhưng tôi muốn bênh vực cho một thái độ tích cực, đừng tiêu cực. Đến lúc khám bệnh, câu đầu tiên bác sĩ hỏi bạn tôi là câu nầy: "Ông ưu tư nỗi gì mà đến tình trạng ấy?" Và ông khuyên: "Nếu ông không quẳng gánh lo đi thì ông còn nhiền biến chứng khác như đau tim, vị ung và tiểu đường. Chị ta nghĩ bắt bọn đầu xanh ấy nhận thấy mang ơn người khác là tủi nhục cho chúng.
Một sáng kia, tôi đến Ngân hàng Thương Mại và Kỹ nghệ để vay một số tiền nhỏ làm lộ phí tới Kansas City, tìm việc làm. Trong khi nghiên cứu sử, tiểu sử và đời sống những anh hùng vãng và hiện tại, đã từng chịu những thử thách chua cay, tôi thường kinh ngạc và cảm phục tài phi thường của họ để diệt ưu tư và làm lại một cuộc đời xán lạn. Một ngày kia, một thiếu phụ gởi ông bức thư trong đó tặng ông những danh từ "dối trá, phản bội, khốn nạn".