Tôi xin kể một ví dụ. Có khác biệt gì giữa thích một điều gì đó và quyết tâm có điều đó? Chắc chắn là có. Tất cả chúng ta đều muốn trốn tránh những cảm xúc đau đớn.
Họ không bao giờ khám phá ra nguồn hạnh phúc đích thực. Bạn nên nhớ rằng các mục tiêu là những giấc mộng đòi hỏi một hạn chót. Tuy nhiên cũng có nhiều người phủ nhận cảm giác này hay tìm cách loại bỏ nó.
Đừng làm hại cơ thể bạn bằng việc sử dụng quá đáng những chất như đường, chất béo, muối, hay thịt. Chúng ta phải làm chúng ý thức về ảnh hưởng của chúng trên bình diện cá nhân và tập thể. Mẹ Têresa đã không bắt đầu cuộc đời của mình với công việc cứu giúp người nghèo.
Hãy vui đùa như trẻ thơ. Bạn hãy nhớ là não luôn ở tình trạng chờ mọi mệnh lệnh của bạn và sẳn sàng thi hành mọi điều bạn yêu cầu nó. Bạn hãy để ý đến điều đó.
Mỗi ngày chúng ta phải luyện tập ý thức cống hiến bằng cách không chỉ để ý đến bản thân mình, mà còn phải để ý đến những người khác nữa. Nếu bạn thấy có những điều bạn cần phải làm nhưng bạn không có động lực để làm, bạn nên biết là mình đang không ở trong tình trạng thích hợp. Những thay đổi chỉ có giá trị đích thực khi chúng lâu bền và hợp lý.
Đột ngột, mặt trời loé lên qua một lổ nhỏ trong đám mây và tất cả chúng tôi có thể nhìn thấy cảnh nhật thực từng phần. Tôi thực may mắn là được cảnh sát đã giúp hình thành mối liên tưởng thần kinh hệ về sự đau đớn ngay cả khi chỉ cần nghĩ tới ma túy. Tôi đã từng gặp những nhà vô địch - những người thành đạt những mục tiêu cao vời nhất - họ có một sức kiên trì không tưởng tượng nổi.
Anh đã chơi trong những quán ca nhạc và anh đã thất bại thê thảm, phải ngủ trong những nhà giặt bởi vì anh không còn nhà để ở. Hãy tăng cường cảm giác gắn bó của bạn với người ấy và sưởi ấm tình cảm thân mật và sự hấp dẫn của người ấy. Anh trở thành người đi xe lăn đầu tiên tốt nghiệp Đại Học California, Berkeley và cuối cùng đã giữ chức vụ giám đốc Sở Phục Hồi Sức Khoẻ của bang California và trở thành người đi tiên phong cho chức vụ này đối với những người khuyết tật.
Chúng sẽ xác định ta có đáp ứng được một giá trị nhất định nào không, ta có cảm thấy thỏa mãn hay đau khổ không. Khi tôi viết danh sách đó cho mình, tôi nhận ra việc chơi nhạc là một trong những cách mạnh nhất giúp tôi thay đổi trạng thái của mình. Mỗi khi chúng ta gặp trở ngại trên đường đời, khi chúng ta đã cố gắng hết sức mà không có kết quả gì, chúng ta dễ cảm thấy không hài lòng.
Nếu sự chống đối không được xử lý, nó sẻ trở thành nghi kỵ. Hình như đi đâu hay làm gì tôi cũng có vần đề. Cuối cùng tôi tự hỏi, "Tôi phải xếp các giá trị của mình theo thứ tự ưu tiên nào để đạt được định mệnh của mình? Tôi không hỏi, "Điều nào quan trọng đối với tôi? mà là, "Các giá trị của tôi cần phải như thế nào?" Và tôi đã khai triển được một danh sách mới như sau:
Lúc đó, tôi không có thói quen tìm giải pháp bằng cách suy nghĩ tích cực. Đây là một kiến thức mà Jim Fixx không có: ông là tác giả nổi tiếng của các sách về môn chạy điền kinh, ông là người dẻo dai, nhưng lại không có sức khoẻ. Vì thế bạn hãy để tôi giúp bạn một chương trình đơn giản cắt đứt những thói quen cũ trong suy nghĩ, cảm nhận và ứng xử, một con đường có thể giúp bạn điều khiển những chọn lựa mới hiệu quả và làm cho nó hoàn toàn nhất quán.