Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển.
Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này. Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.
Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột.
Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Đừng làm mọi người buồn lo.
cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Tình yêu bao giờ cũng mới. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già. Hai khoang thiện, ác. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.
Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì. Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ.
- Ông quả là người biết lo xa. Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Bác ta không tin đâu.
Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép.
Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa. Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt.