Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc. Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó. Anh đứng thẫn thờ ra đó mà suy nghĩ.
- Nếu bà cho phép, tôi sẽ đào một đường rãnh bắt nguồn từ hồ. Mất hết gần một ngày, cuối cùng Nott cũng tìm gặp được ông ta. Trong tích tắc, những hạt giống đó nảy mầm rất nhanh thành các Cây Bốn Lá thần kỳ.
Chàng chẳng cần phải suy nghĩ lâu cũng biết được chỗ mình cần tìm nước là ở đâu. Chàng vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn. Được rồi, ngươi hãy nói đi, nhưng khẽ thôi.
Sid vô cùng vui mừng. Hay thậm chí còn tệ hơn. Nếu nhổ nó lên thì chàng sẽ chết.
Chắc là mình phải làm gì đó chứ - không có gì trên đời này tự đến cả. Nếu ngươi đánh thức chúng dậy thì đêm nay chúng sẽ không hát nữa. Màn đêm chầm chậm buông xuống dày đặc.
Chắc là món tiền thừa kế đó lớn lắm phải không? Câu chuyện đó thật kỳ bí và có sắc thái gợi nhớ đến những nhà giả kim, hiền triết xa xưa, chỉ ra bí mật, cách nắm bắt các cơ hội và gặt hái may mắn, thành công. - Tại sao ông lại làm như vậy? Tại sao ông lại cho lát nền khu gạch?
Ngươi có thể đến đó mà lấy. - Hỡi thần Gió - Chúa tể của Số phận và May mắn, Người ở đâu? Con muốn được cảm ơn Người. Khu rừng Mê Hoặc là một khu rừng thật hoang dã và tăm tối.
Điều quan trọng chính là những việc mà con đã làm để chuẩn bị cho nó. Ta đã ngừng tìm kiếm, mất thì giờ vô ích. Max thấy thế liền vội nói:
Chàng đã mang nước đến cho mảnh đất nhỏ bé của mình bằng cách tạo ra một dòng suối trực tiếp bắt nguồn từ hồ, đồng thời làm giả được phần nào lượng nước đang ứ đọng trong hồ. Sid cố vỗ về giấc ngủ của mình. Chàng có nên leo lên hay không? Cho dù chàng có phát hiện được thêm điều gì trên đó nữa thì chàng cũng chẳng còn thời gian đâu để mà thực hiện.
Nott phóng như bay vào lâu đài, tay vung gươm hung hãn, gương mặt lộ rõ vẻ căm tức, đôi mắt hằn lên những tia lửa thù hận. Ta đến đây để thương lượng với mi một việc. Rất nhiều lần, và ngay cả bây giờ nữa, tôi luôn nghĩ rằng câu chuyện này đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi.