Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Rao giảng cũng là chơi.
Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi.
Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt.
Tuổi phát dục đâm không bình thường… Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp. Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn.
Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục. Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi.
Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc. Chuông điện thoại reo. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.
Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không? Nhưng nhà văn không thấy thanh thản.
Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối.
Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất.
Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn.