Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét.
Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng. Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.
Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ. Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau. Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại.
Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Thằng em ngồi bên phải tôi. Như một người đồng sở hữu biết điều.
Cũng có thể họ không tìm thấy. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống.
Chả thằng nào là không biết quay cả. Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở. Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào.
Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào. Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên. Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn.
Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này.
Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới.
Ai theo thì sống, ai chống thì chết. Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng. Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại.