Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính.
Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe.
Và đem năng lực của ta đi xa hơn. Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung. Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải.
Cháu nó đang bị đau cơ. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn.
Để nấu cơm cho anh ăn. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh.
Bạn có thể tìm hiểu và tư vấn cho bác nên bán hàng gì, giúp gia đình tìm một tráng thái cân bằng. Và thích được dẫn đi hơn. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.
Trông cậu buồn cười quá. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều.
Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút.
Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy.
Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ.