Ồ, Kreskin có thể làm trò ảo thuật ở đây. Có phải câu đó có nghĩa Asuka đã nghĩ thật là một ý kiến hay để gọi cho khách hàng nhưng không còn nghĩa nữa? Có phải Connor không còn muốn biết về mong muốn của sếp anh ta nữa? Khi bạn nói hoặc viết quá khứ, bạn đã thể hiện sự do dự trong quan điểm hoặc câu hỏi của bạn. Trong khi những đại biểu tham dự một mình nghỉ giải lao giữa hội nghị, tôi thường để ý thấy một thành viên nam để mắt đến một phụ nữ đi ngang qua phòng và ngược lại.
Rồi, ngay khi đến điểm hẹn, hãy cầm lấy điện thoại. Bạn trả lời, Không nhiều lắm, khoảng hai mươi phút. Tuy nhiên, tôi thấy một chiếc phong bì viết tay rất lạ.
Thật đáng tiếc, một trong số những con cá đó bị trương phềnh bụng. Hãy nói, gặp gỡ Harold, bạn trai của tôi. Tôi chưa bao giờ thấy Người To mồm nhìn xung quanh để xem ai là người ra hiệu cho tôi.
Bạn đưa ra nhận xét rõ ràng liên quan đến một Người X nào đó vừa nói. Nhưng hãy giữ mẹo đó trong bao đựng kiếm của bạn để có thể rút ra khi gặp phải những tình huống tương tự. Âm thanh ngọt ngào đó làm cho tôi hiểu, lúc này, tôi là người quan trọng hơn bất kỳ ai mà có lẽ đang gọi cho anh.
Xin hãy giữ liên lạc. Nhưng khi nhìn thấy bộ đồ hiệu Bill Blass được mặc trên người ma-nơ-canh, tất nhiên vượt quá túi tiền của tôi, tôi không sao cưỡng lại được sức hấp dẫn của nó. Rồi anh ta bắt đầu nâng cằm của mình lên song song với sàn nhà, chứ không hạ xuống.
Tuy nhiên, nếu bạn có một người bạn thoáng tính và cả hai đều thấy thoải mái với mọi sự sắp đặt, hãy đồng ý làm công việc tương tự cho nhau: Tôi sẽ thổi chiếc còi của bạn còn bạn sẽ thổi chiếc còi của tôi. Một ngày, cách đây vài năm, tôi đang cùng với một nhóm nhỏ khoảng năm hoặc sáu người ngồi quanh bể bơi của một người bạn. Cách đó, nếu cô ấy bị ngắt lời lần nữa, cả nhóm sẽ không bao giờ biết Petra sắp sửa trình bày cùng một quan điểm mà cô ấy đã đưa ra cách đó năm phút.
Hãy giữ trang web đó trong danh mục yêu thích của bạn. Họ gọi đó là sự bộc lộ cảm xúc. Vậy tại sao những người thành đạt lại phản ứng một cách đầy tiêu cực với Chúc một ngày tốt lành? Tôi suy nghĩ về câu hỏi mang tính xã hội học sâu sắc này.
Đây là cách chuẩn bị cho sự tự tin đó trước khi bạn gặp gỡ họ. Khi cuộc trò chuyện có xu hướng ít dần, nếu bạn không liên quan đến cuộc trò chuyện ấy, hãy mỉm cười mím môi lại. Khi bạn đưa danh thiếp, hãy từ từ lấy danh thiếp ra khỏi chiếc hộp và đưa danh thiếp theo chiều ngang, mặt chính của danh thiếp hướng về phía người nhận.
Câu tiếp theo, hãy kết hợp với một chủ đề mà bạn muốn nói. Với những kẻ vô công rồi nghề, có một Mẹo nhỏ dành cho bạn để cả chủ lẫn khách đều cảm thấy thoải mái. Trời toàn mưa vào những ngày cuối tuần.
Cô chỉ cười và nói, Leil ạ, tôi đã lớn lên ở đây. Ông quên không phải là toàn thế giới ai cũng ghét những kẻ cả tin. Hãy hỏi thật nhiều miễn là anh ấy thích.