Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả.
Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Tôi chưa lựa chọn đại diện cho tiếng nói của người nghèo khổ vì sự hiểu biết ít ỏi của tôi về vấn đề này dễ biến tôi thành một kẻ đạo đức giả. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa.
Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy. Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái.
Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Hầu hết là những người sống có trước có sau. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ.
Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.
Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình. Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.
Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình. Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực. Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta.
Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.
Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt.