Dựa vào những tiêu chuẩn này và cộng thêm yếu tố thời sự mà chúng tôi quyết định nên mời ai tham gia chương trình. Và tôi biết ai ở tình huống như tôi cũng vậy. Những người tổ chức tiệc tùng có kinh nghiệm thường trang hoàng gian phòng, nhà cửa sao cho không khí thật thân mật và thoải mái.
Những người lính cứu hỏa và nhân viên cấp cứu lay tôi dậy: Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Anh có sao không?! Chẳng hạn như việc tặng quà. Sam Levenson rất thành công nhờ biết chú trọng điều này.
Tổng thống cũng là một con người. Nếu đây là một chương trình trò chuyện hay phỏng vấn không thường, không có luật nào trên khắp nước Mỹ buộc bạn phải trả lời mọi câu hỏi. Trên sân khấu, anh là một trong những diễn viên kịch hàng đầu ở Mỹ, còn ngoài đời lại là một chàng trai vui nhộn.
Tôi rất kính nể Bob. Ở chương 10, tôi đã kể với các bạn về nhà báo Shirley Povich. Nói chuyện với vợ của bạn mình mà giả định rằng Nếu tối nay chồng chị đi chơi với ai đó… thì quả là thiếu tế nhị! Giả định kiểu này có thể dẫn đến kết cục thảm hại là bạn sẽ nhận được cái tát trời giáng từ bà vợ, chưa kể sau đó tới lượt ông chồng tính chuyện phải quấy với bạn nữa.
Chúng tôi không thể biết được cầu thủ nào là cầu thủ nào. Không khí hội nghị rất sôi động. Nếu tôi có tật nói lắp, tôi cũng không ngại nói với bạn rằng: Xin chà-à-o! R-r-ấ-t vui đ-ư-ợ-c-c làm quen v-ới bạn! T-t-ê-n của tôi là Larry King.
Mấy ai biết rằng đã có những lúc tôi chẳng biết nói cái gì… Câu chuyện của người phụ nữ khiến không khí trầm lại. George Burns đã kể cho tôi nghe một câu chuyện rất buồn cười:
Hãy cẩn trọng nếu muốn dùng một cách nói tân thời mới mẻ nào đấy. Ngoài ra hãy sắp xếp chỗ ngồi một cách hợp lý. Sonya Friedman, ông chủ chương trình Sonya Live của CNN phát vào mỗi kỳ nghỉ cuối tuần là một ví dụ điển hình.
Khi những từ này rón rén lẻn vào cuộc trò chuyện thì nó có thể gây tác hại. Bởi họ đều có một điểm chung là sự nhiệt tình, hào hứng hết mình trong công việc lẫn khi trò chuyện. Đó là cách mau lẹ nhất để kiếm một kẻ thù lâu dài nhất, nó chẳng ích lợi gì.
Cố lên nào Larry! Và tôi chợt nghĩ ra một ý. Điều này đã làm cho họ không những hoàn toàn thành công trong giao tế mà còn thành công trong nghề nghiệp. Hãy làm chủ những gì bạn thật sự muốn diễn đạt.
Tôi viết đôi dòng lý lịch và đánh liều nộp lên đài. Tôi tự thuyết trình một mình. Trái lại, một chủ tọa mà nói dông dài, hoặc để cho ai đó nói dông dài thì sẽ thất bại ngay.